Nam vương Võ Minh Phụng chính thức giới thiệu tập thơ đầu tay “Nghiêng Trong Dòng Suối” tại M-CLASS Sài Gòn (Manulife Việt Nam), tầng 16, Tòa nhà LIM Tower, TP. Hồ Chí Minh.
Sự xuất hiện của một tập thơ trong hành trình của Võ Minh Phụng tạo nên một lát cắt khác với hình ảnh công chúng thường biết về anh. Thay vì ánh đèn sân khấu, hình thể hay những khoảnh khắc được nhìn thấy trước đám đông, “Nghiêng Trong Dòng Suối” đi về phía đối lập: những điều khó nhìn thấy hơn bên trong một con người, ký ức, tình yêu, gia đình, cội nguồn, những cuộc gặp gỡ, chia xa và những khoảng lặng của quá trình trưởng thành.
Theo thông tin từ Ban Tổ chức, sự kiện cũng ghi dấu Võ Minh Phụng trở thành Nam vương đầu tiên tại Việt Nam ra mắt một tác phẩm văn học thuộc thể loại thơ.
Nhưng với tác giả, danh hiệu không phải câu chuyện chính của tập thơ.
Điều anh muốn giữ lại sau cùng vẫn là những câu chữ.

KHI MỘT NGƯỜI TRẺ CHỌN “LẶNG”
“Nghiêng Trong Dòng Suối” không được xây dựng từ một câu chuyện duy nhất.
Tập thơ là tập hợp những lát cắt được hình thành qua nhiều thời điểm: có tình yêu và chia xa, có những câu chuyện về gia đình, có ký ức về nơi mình sinh ra và lớn lên, có tình yêu quê hương, đất nước; cũng có những thời điểm con người phải tự hỏi mình đang đi đâu giữa những chuyển động liên tục của cuộc sống.
Điểm gặp nhau giữa những câu chuyện ấy là sự trưởng thành.
Ở đó, trưởng thành không chỉ được nhìn bằng những gì một người đạt được, mà còn bằng cách họ đi qua mất mát, nhìn lại những điều đã cũ, học cách trân trọng những gì đang có và hiểu hơn về chính mình.
Trong một đời sống mà con người ngày càng quen với tốc độ, tác giả lựa chọn một từ rất đơn giản để bắt đầu tác phẩm:
LẶNG.
Từ “Lặng”, tập thơ mở ra sáu chương:
LẶNG – ĐỂ – LÒNG – NGHIÊNG – THEO – SUỐI
Đứng riêng, mỗi từ là tên một chương. Khi đặt cạnh nhau, sáu chương tạo thành một câu:
“Lặng để lòng nghiêng theo suối.”
Cấu trúc này cũng là “chìa khóa” để bước vào thế giới của tác phẩm.
“Lặng” để nghe mình. “Để” những cảm xúc có quyền tồn tại. “Lòng” là nơi con người trở về. “Nghiêng” trước những rung động và đổi thay. “Theo” không đồng nghĩa với buông xuôi, mà là học cách đón nhận. Và “Suối” là sự chuyển động, một hành trình vẫn tiếp tục sau mỗi khúc quanh.
Hình tượng dòng suối vì vậy xuất hiện như một ẩn dụ xuyên suốt tác phẩm.
Võ Minh Phụng chia sẻ:
“Cuộc sống cũng như một dòng suối. Hãy để dòng chảy ấy thuận theo tự nhiên, rồi mỗi khúc quanh sẽ đưa ta đến những miền đất mới.”


THƠ CÓ CÒN XA NGƯỜI TRẺ?
Từ câu chuyện của một tập thơ, “Nghiêng Trong Dòng Suối” đồng thời gợi mở một câu hỏi rộng hơn: Trong một thời đại mà con người quen xem những video chỉ vài chục giây, thơ ca sẽ tìm đến người trẻ bằng cách nào?
Võ Minh Phụng lựa chọn câu trả lời bằng chính cách tổ chức lễ ra mắt.
Thay vì chỉ có tác giả, sách và những phần phát biểu, chương trình được xây dựng như một không gian nơi văn học gặp âm nhạc, hội họa và nghệ thuật trình diễn.
Thơ trong tác phẩm được phổ nhạc. Cảm xúc từ những trang viết được chuyển hóa thành chuyển động sân khấu. Không gian hình ảnh lấy cảm hứng từ dòng nước, thiên nhiên và hành trình của tác phẩm. Bên cạnh đó là những cuộc trò chuyện giữa tác giả, khách mời và công chúng.
Một bài thơ vì thế không nhất thiết kết thúc ở trang sách.
Nó có thể trở thành một giai điệu, một chuyển động, một hình ảnh hoặc đơn giản là lý do để hai người bắt đầu một cuộc trò chuyện.
Đây cũng là hướng tiếp cận mà tác giả muốn theo đuổi sau lễ ra mắt: không thay đổi bản chất của thơ để chạy theo người trẻ, mà tìm thêm những cánh cửa để người trẻ có thể bước vào thế giới của thơ.

“NGHIÊNG” KHÔNG PHẢI LÀ NGÃ
Một trong những lớp nghĩa được tác giả đặt vào tên gọi “Nghiêng Trong Dòng Suối” nằm ở chữ “Nghiêng”.
Con người có thể có những thời điểm chênh vênh, mất cân bằng hay phải thay đổi trước những điều không nằm trong dự tính. Nhưng nghiêng không nhất thiết đồng nghĩa với ngã.
Đôi khi, đó là khả năng thích nghi.
Dòng nước không đi trên một đường thẳng. Nó gặp đá, đổi hướng, có lúc chảy xiết, có lúc rất chậm, nhưng vẫn tìm được con đường để tiếp tục.
Hình ảnh ấy trở thành cách Võ Minh Phụng nhìn về những biến chuyển của cuộc sống và cũng là tinh thần anh muốn gửi vào tác phẩm: không phải mọi khúc quanh đều cần một câu trả lời ngay lập tức; đôi khi con người cần đủ lặng để hiểu mình nên tiếp tục như thế nào.
Vì vậy, “Nghiêng Trong Dòng Suối” không hướng đến việc kể một câu chuyện buồn hay một hành trình hoàn hảo. Tác phẩm ghi lại những trạng thái rất bình thường của con người và tìm kiếm sự bình yên từ chính những điều chưa hoàn hảo ấy.

TỪ “DÒNG SUỐI” CỦA MỘT NGƯỜI ĐẾN CÂU CHUYỆN CỦA NHIỀU NGƯỜI
Nếu lễ ra mắt ngày 08/08 là nơi “Nghiêng Trong Dòng Suối” chính thức gặp độc giả, tác giả xác định đây không phải điểm kết thúc của dự án.
Sau tập thơ, Võ Minh Phụng dự kiến phát triển một chuỗi hoạt động kết nối Văn học – Nghệ thuật – Giáo dục.
Trong đó, các tác phẩm có thể tiếp tục được phổ nhạc, chuyển thể thành những hình thức trình diễn, triển lãm hoặc trở thành chất liệu cho workshop và những cuộc trò chuyện với người trẻ.
Một hướng phát triển khác là Tủ sách Dòng Suối, với mong muốn góp phần đưa sách đến những nơi trẻ em còn hạn chế điều kiện tiếp cận văn hóa đọc.
Từ đó, dự án “Dòng Suối Nhỏ” được hình thành với một ý tưởng ngược lại: không chỉ mang những câu chuyện đến với trẻ em, mà còn lắng nghe những câu chuyện từ chính các em.

Những bài thơ, bức thư, câu chuyện hay ước mơ của trẻ em trong hành trình có thể được thu thập và kết nối với sinh viên mỹ thuật, những người trẻ làm sáng tạo để minh họa và phát triển thành các ấn phẩm cộng đồng.
Những ấn phẩm ấy có thể tiếp tục được trưng bày hoặc sử dụng trong các hoạt động gây quỹ cho những chương trình giáo dục sau đó.
Nếu “Nghiêng Trong Dòng Suối” bắt đầu bằng câu chuyện và cảm xúc của Võ Minh Phụng, thì “Dòng Suối Nhỏ” hướng đến việc để những người khác được kể câu chuyện của chính mình.
Đó cũng là cách tác giả muốn một tác phẩm văn học tiếp tục đời sống sau khi được xuất bản.
Không chỉ nằm trên giá sách.
Không chỉ được đọc.
Mà có thể trở thành điểm bắt đầu của một kết nối.
Võ Minh Phụng chia sẻ về định hướng này:
“Tôi nghĩ một dòng suối chỉ thật sự có ý nghĩa khi nó tiếp tục chảy. Nếu những câu chữ của mình có thể đi xa hơn một cuốn sách, gặp thêm những con người mới và tạo ra một điều gì đó tốt đẹp, đó có lẽ là hành trình mà tôi mong muốn nhất cho ‘Nghiêng Trong Dòng Suối’.”
